Một thất bại của U23 Việt Nam không phải điều gì đó quá xấu nhưng đôi khi trong bóng đá, có “những kẻ” nguyền rủa thất bại ấy mới là điều đáng sợ.

Trận bán kết ASIAD chiều nay đã kết thúc với kết quả 3-1 dành cho Olympic Hàn Quốc – một kết quả đã được dự báo trước khi đội tuyển chúng ta ở đẳng cấp thấp hơn so với đối thủ cả về kỹ thuật, thể lực, sức mạnh cùng tư duy bóng đá.

Trận đấu diễn ra với đầy những tính toán từ cả hai đội. Hàn Quốc sớm đẩy nhanh tốc độ với những miếng đánh phối hợp xộc thẳng vào trung lộ phá tan hàng phòng ngự của Olympic Việt Nam. Nếu như bàn thắng đầu có phần may mắn khi bóng bật ra vô tình lại tạo thành cơ hội cho tiền đạo đội bạn, thì các bàn thứ hai và thứ ba đều là sản phẩm của sự phối hợp bài bản. Với đẳng cấp chênh lệch, Olympic Hàn Quốc không cần phải dâng đội hình quá cao để tấn công trong hiệp một, qua đó khiến cho lối đá phản công của chúng ta gặp nhiều khó khăn.

Cơ hội chỉ đến với Olympic Việt Nam khi đội bạn rút Heung Min Son ra khỏi sân và chủ động chơi chậm nhường thế trận. Cú sút phạt tuyệt phẩm mang về bàn thắng danh dự của Minh Vương trong hiệp 2 là sự báo đáp cho những nỗ lực của các cầu thủ áo đỏ sau những bước chân không ngừng nghỉ nhưng chưa một lần làm rung mảnh lưới đối phương.

Có lẽ, nếu các cầu thủ trẻ của chúng ta được nghỉ ngơi lâu hơn sau chiến thắng nhọc nhằn trước Olympic Syria, kết quả có thể đã tốt hơn. Dù vậy, một bàn thắng danh dự cũng có thể coi là phần thưởng xứng đáng với sự nỗ lực mà những chàng trai áo đỏ đã bỏ ra.

Lỡ hẹn với chung kết ASIAD 2018, Olympic Việt Nam vẫn còn phải cố gắng học hỏi để phát triển bản thân hơn nữa. Dù vậy, không thể phủ nhận họ đã khiến các cổ động viên tự hào khi không hề buông xuôi dù chỉ một khoảnh khắc cho dù là những phút cuối trận, khi mà kết quả gần như đã được định đoạt và những bước chạy của những bóng áo đỏ chỉ được tiếp lửa bằng ý chí.

Thất bại không phải là điều đáng buồn

Thất bại trong trận bán kết với Olympic Hàn Quốc là điều đã được dự đoán trước. Đối thủ quá mạnh, lại kỵ dơ, khác hẳn với mấy anh Tây Á. Bản thân tôi, người đang viết bài viết này không buồn bởi trước mắt còn trận tranh HCĐ, cũng sẽ là một dấu mốc lịch sử của bóng đá Việt Nam.

Nhưng đọc những lời lẽ xúc phạm HLV Park Hang-seo, tôi thực sự phẫn nộ. Chửi đổng không thỏa mãn, họ còn vào facebook cá nhân của ông để chửi bới. Họ đã chửi người mới chỉ ngày hôm kia chúng vẫn đội lên đầu. Thế khác nào chúng nó ngửa mặt lên trời nhổ nước bọt. Sau trận bán kết, một bức ảnh chân dung thầy Park bị vò nhàu, vứt chỏng chơ trên khán đài. Đó là cách đối xử với 1 người hùng sao?

Chúng nó chửi thầy Park cố tình sắp xếp đội hình sai để tạo điều kiện cho Hàn Quốc thắng. Chúng nó chắc mù và không thấy thầy Park đặt tay lên ngực, miệng lẩm bẩm khi quốc ca Việt Nam vang lên. Thử hỏi tất cả các đời thầy ngoại, có ai làm được như vậy?

Từ khi sang Việt Nam làm việc, phong cách của ông vốn khó lường. Ngay cả các chuyên gia cũng khẳng định không thể đoán ông đưa ai ra sân, đá kiểu gì. Thầy Park đã không may mắn khi mất Hùng Dũng, Văn Hậu trong khi Xuân Trường chơi tệ ở giải này. Nếu có đủ những quân bài tốt nhất, tin rằng Hàn Quốc dù thắng cũng không dễ dàng như vậy. Khi chửi thầy Park, những kẻ không bằng cầm thú có nghĩ rằng ai đã giúp bóng đá Việt Nam nở mày nở mặt như ngày nay.

Nhưng đáng giận nhất là những kẻ chỉ trích người đàn ông này

Một nền bóng đá năm này qua năm khác chỉ quan tâm làm sao đánh bại Thái Lan, e ngại Malaysia, Myanmar, Indonesia. Đó là thực trạng trước khi ông đến. Nhưng giờ cả châu Á nể phục Việt Nam, dù chúng ta mới chỉ thành công ở cấp độ tuyển trẻ. Bóng đá Việt Nam chưa bao giờ rực rỡ đến thế, bất chấp việc thắng hay thua UAE ở trận tranh HCĐ ASIAD. Một nền bóng đá chỉ biết cúi đầu, nay ngẩng cao đầu, ai đã tạo ra hình hài đó? Các đời HLV tiền nhiệm, đội tuyển chia bè kết cánh, quân anh quân tôi. Còn dưới thời thầy Park, đội tuyển như một gia đình, điều mà ai cũng nhìn ra.

Ông không phải là người Việt Nam, nhưng ông làm tốt hơn cả người Việt Nam. Vì sao, vì ông có sự chân thành, khảng khái. Trên tất cả, ông tâm huyết với công việc của mình.

Thầy là ân nhân, là ánh sáng dẫn đường cho bóng đá Việt Nam. Thầy đem lại hạnh phúc từ bóng đá, thứ hạnh phúc mà cả chục năm qua trở nên xa xỉ với người Việt. Ai tiếp xúc với thầy Park đều cảm thấy thầy có một năng lượng đặc biệt, thứ năng lượng của lòng nhiệt thành, tinh thần trách nhiệm. Vậy mà những người thiếu hiểu biết  lại đi chửi thầy, lấy bụng dạ hẹp hòi của kẻ tiểu nhân để đo tấm lòng người quân tử.

Thật là nhục nhã thay…

NHỤC NHÃ THAY NHỮNG KẺ NÉM ĐÁ PARK HANG SEO
Rate this post